Sunday, May 10, 2015

Đám Cưới Trắng





Hoangdungdc
Nassau, Bahamas may8,2008



Trời thật trong
Mây thật trắng
Bin mênh mông một màu xanh biếc
Cát thật êm
Gió thật mát
Nắng chan hòa trên những bẹ dừa lơi lã
Hơn tám mươi người trong những bộ đồ màu trắng
Ngồi trên những chiếc ghế trắng
Cùng hai bà mẹ tóc nay cũng đã có những sợi trắng
Và kìa chú rể đứng sừng sửng trong bộ đồ thật trắng
Cùng hướng về một phía có những đốm trắng
Những đốm trắng tung tăng nhảy nhót
Cầm trong tay những chiếc giỏ màu trắng
Có những cánh hoa thật trắng
Rãi đều xuống bãi cát trắng
Đó là những cô bé "flower girls" liếng thoắng
Cùng cậu bé "ring boy" mặc bộ đồ ngắn màu trắng
Phía sau là cô dâu nhỏ nhắn
Vô cùng xinh xắn
Trong chiếc áo cưới màu trắng
Mái tóc bới cao cài hoa Lan trắng
Hân hoan với bó hoa hồng trắng trên tay
Một " quyền huynh thế phụ"
Đưa cô đến, giao tận tay người đàn ông
K từ ngày hôm nay
Giữa trời và đất
Trong nắng và gió
Trên bãi cát mênh mông màu trắng
Bên cạnh là biển màu xanh biếc
Cùng với thân nhân bạn bè
 Chứng nhân là thầy sáu
Trân trọng hứa rằng
 Sẽ yêu thương chăm sóc cô
Cho đến hết cuộc đời này
Cô cùng với đôi mắt long lanh
Với môi cười run run
Thề rằng
Cùng có, cùng giữ
kể từ ngày này trở đi
dù sướng dù cực
dù giàu dù nghèo,
khi đau như khi mạnh,
vẫn yêu vẫn quí
cho đến khi
tử thần phân chia đôi ngã

Monday, May 4, 2015

Dường Như


Hình ảnh: Hoangdungdc
                                                     


Hôm trước đi nghe nhạc thiền
Khi đề cập đến chữ Thiền thì ai cũng nghĩ là đi tìm sự bình an
Bình an để tâm hồn không vướng mắc để được thư thả
Tôi chợt thấy thật bình an
Nhưng tôi lại nghĩ
Nếu tôi quả thật được bình an thì chắc chẳng viết được điều gì
Mà tôi lại rất thích viết
Và rồi tôi bỗng bùng nổ chẳng còn bình an tí nào
Tôi nổi xung thiên
Đập bể hết các chậu cây  
Các chậu cây có những bông hoa xinh xắn mà tôi đã rất đỗi  tưng tiu
Tôi thậm chí lo lắng tới chúng khi đang ở rất xa
Vậy mà hôm qua tôi đã đập bể tất cả rồi liệng bỏ
Và đỗ thừa rằng: vì không có nước để tưới
Nhưng dường như là không phải vậy
Mà là tại … không có anh
Anh đâu rồi hả anh
Tôi thật sự không thích sự bình an
Không thích Thiền

 Hoangdungdc 05/04/2015

Sunday, May 3, 2015

Anh Minh

Hình ảnh:  Nguyễn Ngoc Hạnh


   
        Nhỏ Mai gọi ầm ĩ “Chị Dung đóng góp mấy trăm để em gởi về VN ngay bây giờ mau lên.” Tôi hốt hoảng hỏi chuyện gì. Nó mếu máo kể “anh Minh và con bé chết rồi, còn bà Ngộ bị thương nặng đang nằm ở nhà thương không biết sống chết ra sao?” Không để tôi kịp hỏi, nó kể tiếp “không biết anh Minh kiếm đâu về một quả đạn to tổ bố, ngồi đục đẽo, bảo để lấy thuốc súng bán cho người ta làm pháo. Chung quanh anh một đàn con sáu đứa đang bu lại xem. Anh Xuân đi ngang cản ảnh, nhưng ảnh không nghe. Anh nói hồi anh còn đi lính anh gỡ mìn hoài đâu có sao. Anh Xuân bỏ đi một quãng thì nghe một cái đùng rất lớn, chạy trở lại, đã thấy một quang cảnh kinh hoàng. Xác anh Minh tan nát. Bên cạnh, một đứa con gái nhỏ cũng tan nát và một đứa con gái nữa nằm ngất đi với một cái chân cụt quá đầu gối, một đứa khác mù một mắt, mấy đứa khác máu me bắn vào mặt mũi tùm lum nhưng chắc không sao. Còn bà Ngộ đi chợ về ngang qua, bị mấy mảnh đạn văng trúng đang nằm ở nhà thương không biết ra sao. Phải gởi ngay tiền về cho họ, không thì thật tình không biết phải làm gì !!!”

       Tất cả người kể trên là hàng xóm của tôi. Anh Minh là một binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến. Sau tháng Tư đen, anh chỉ phải đi học tập một thời gian rồi trở về để thật sự sống với chị Minh, người vợ anh cưới đã nhiều năm, nhưng mỗi năm anh chỉ được sống với chị đúng bảy ngày phép thường niên và mỗi lần trở lại đơn vị, anh đều để lại cho chị một mầm sống mới. Tôi rất thân với chị vì chị là người thường xuyên may áo quần cho gia đình tôi và cho tất cả hàng xóm để có thêm tiền nuôi mấy đứa nhỏ vì với đồng lương lính của anh Minh thì không thể nào xoay sở đủ. Thấy chị có nhiều con quá tôi dặn chị “Khi nào anh về chị nhớ báo cho em biết, em sẽ chỉ cho chị cách không mang bầu.” Chị nhìn tôi nghi ngờ, con nhỏ này mới mười tám tuổi chưa có chồng, tư cách gì mà đòi dạy khôn mình. Tôi vội cho chị biết tôi mới đọc sách dạy về dự bị hôn nhân, có một phương pháp gọi là “Ogino Knaus?” chắc ăn lắm. Thế rồi chị báo cho tôi ngày anh sắp về, tôi lấy sách lấy lịch ra nghiên cứu cẩn thận, hỏi chị cặn kẽ và thấy tuần lễ anh về thì rất an toàn cho chị. Chị rất vui mừng vì không thì lại... lủi thủi ì ạch một mình với cái bụng nặng nề, với cõi lòng nhẹ tênh... Đã hơn một tuần rồi, mà tôi vẫn thấy anh Minh còn ở nhà, tôi vội chạy qua hỏi thăm. Anh cười toe cho tôi biết không có máy bay trở về đơn vị, cho nên anh lời thêm vài ngày phép thường niên. Phải..., anh lời thêm thằng con thì đúng hơn. Quả nhiên tháng sau thì chị báo cho tôi biết kế hoạch của chúng tôi đã hoàn toàn thất bại. Năm đó chị sanh thêm một thằng cu, đặt tên là thằng Cu Đen.

        Thiếm Ngộ cũng là hàng xóm của tôi. Thiếm người Huế rất hiền lành dễ thương, theo chồng cũng là “lính thủy đánh bộ” vào Nam sống và cũng giống mấy bà vợ lính khác là có rất nhiều con. Thiếm có anh con trai lớn cùng tuổi với tôi. Anh này thích tôi lúc nào không biết. Chỉ nghe kể, sau 1975 anh bị bắt tham gia “thanh niên xung phong” rồi bị bệnh thần kinh nên họ trả anh về. Cả ngày anh ngẩn ngơ, mỗi lần gặp mấy đứa em tôi, anh đều hỏi tới tôi. Có lần anh tuyên bố một câu xanh dờn “anh với chị Dung như hai thùng nước” vì lúc đó anh đang xách nước tưới cây cho má anh ấy. Cũng đúng đấy chứ nhỉ, vì xách nước hay gánh nước mà thiếu một bên thì hoặc là lệch đi, hoặc không gánh được....

Vậy mà không hiểu vì sao, anh Minh đã từng là người lính dũng mãnh xông pha nơi chiến trận mà anh có thể quên đi hoặc quá tự tin để rồi xảy ra thảm cảnh như thế này. Tôi ở phương này, cũng chỉ biết đóng góp chút đỉnh và cầu xin vong hồn anh có “sống khôn thác thiêng” thì phù hộ cho đàn con còn lại của anh và vợ của anh được bình yên, nếu tiện thì phù hộ luôn cho tất cả mọi người, cho cả nước Việt Nam luôn thể anh nhé.

  Hoangdungdc 04/25/2006

Tôi Sẽ…

Hoangdungdc 04/22/2015

Tôi có một ý muốn
Và nhất định sẽ đạt được
Là gặp một người làm trái tim tôi thổn thức
 Để cùng đi dạo trên đồi Hilltop
Trong một buổi chiều lộng gió nhìn ánh hoàng hôn rơi
Ở Seaport Village
Trong buổi sáng và buổi trưa tràn ngập ánh nắng chói chan
Hay đơn giãn hơn là ghé Lucky Seafood
Mua cua về nấu bún riêu
Hay đơn giãn thật đơn giãn
Là lột vỏ trái cam hay cắt lát quả xoài
Lòng tôi sẽ dậy lên nỗi nhớ
Khi nhìn ra ngoài song cửa sổ
Thấy con Hummingbirds đang đập cánh và nhỏng đuôi hút mật
Tôi sẽ nhớ thật là nhớ người…nếm mật vào buổi tối